6 năm cuộc chiến Syria: Phương Tây “thất bại” - Nga chiến thắng

Thứ tư - 18/10/2017 07:35
Ngày 20-3-2017, trải qua đúng 6 năm thì cuối cùng cuộc nội chiến Syria cũng đã kết thúc. Lời nhận định của một chuyên gia quân sự Philippe Migault, cuộc nội chiến Syria đã đặt dấu chấm hết cho ngôi vị bá chủ của chính quyền Washington cùng các đồng minh, đồng thời điều đó cũng đã đánh dấu sự nổi dậy của Nga sau khi Lên bang Xô Viết tan rã.
6 năm cuộc chiến Syria: Phương Tây “thất bại” - Nga chiến thắng

Cuộc nội chiến Syria sắp hạ màn


Với tình hình hiện nay tại Syria. Các tay súng nổi dậy cùng với gia đình của mình, họ đã bắt đầu đi khỏi thành phố Homs - thành trì cuối cùng của phe nổi dậy tại Syria - đã theo thỏa thuận sơ tán do Nga làm trung gian, đây là một trong những quy mô lớn nhất mà lực lượng đối lập đạt được với chính quyền Damascus vào ngày 18/3.
 
Trên bàn cờ chính trị, vào ngày 20-3, phía bên Ngoại giao Nga Mikhail Bogdanovđã ra quyết định chính quyền Syria sẽ cử đại diện tham gia các cuộc đàm phán tìm kiếm hòa bình ở Geneva, Thụy Sỹ.

Bên phía Ông Mikhail Bogdanov cho rằng chính quyền Nga đặt hy vọng vào lực lượng vũ trang đối lập ở Syria có cơ hội tham gia các cuộc đàm phán lần này. Phía đại diện ngoại giao Nga cho biết thêm, trước khi cuộc đàm phán ở Geneva diễn ra thì Đặc phái viên Liên Hiệp Quốc ở Syria - Staffan de Mistura đã đến thăm và làm việc với Moskva.

Ông Staffan de Mistura cho biết thêm, ông sẽ cố gắng làm tốt vai trò trung gian để các bên tham chiến ở Syria dễ dàng có được một thỏa thuận chính trị. Nhưng lúc đó, theo Reuters, tháng này vào ngày 23 các cuộc đàm phán thủ tục cũng sẽ diễn ra và ông Mistura cũng đã có kế hoạch đưa ra cho các bên đàm phán trong những cuộc thảo luận sâu rộng hơn.
 

Một kết thúc dành cho “Cuộc nổi dậy Mùa xuân Arập”


Với cuộc nội chiến của Syria kéo dài trong suốt 6 năm qua đã gây thiệt hạ rất lớn, làm cho hơn 300 000 người chết, hàng trăm nghìn người bị thương và hàng triệu người tị nạn. Nhiều khu tự trị Deir Ezzor, Raqqa, Idlib đang nằm trong tay các nhóm Hồi giáo cực đoan, với hàng nghìn sinh mạng. Trên thực tế, quy mô của bản thiệt hại trong xung đột tại Syria còn đồ sộ hơn nhiều. Cuộc chiến này cũng đánh dấu nhiều khúc cua trên chính trường quốc tế.

"Cuộc nổi dậy Mùa xuân Arập", còn được biết đến với cái tên gọi "Mùa xuân Arập", là làn sóng cách mạng với các cuộc nổi dậy này, tại các quốc gia Arập (như: Tunisia, Algeria, Ai Cập, Yemen và Jordan, Mauritanie, Arập Saudi, Oman, Sudan, Syria, Iraq, Libya và Maroc); ở đây đã diễn ra cuộc diễu hành và biểu tình của nhiều người dân thường, đây cũng là mầm mống phát sinh các cuộc nội chiến, tiếp theo đó là lực lượng của Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) cũng đã nổi dậy.

Sự thay đổi chính sách của Mỹ và các nước đồng minh và nhất là Pháp với vị thế ngày càng bị suy yếu đến từ sự thất bại của Mùa xuân Arập, kể từ khi Liên bang Xôviết sụp đổ thì đây cũng đồng nghĩa với việc Mỹ không còn là số một toàn cầu nữa.

Với tư cách là người kế thừa của Liên Xô, trên con đường chính trị họ đã sẵn sàng tiếp nhận lại vị trí dẫn đầu. Trong suốt mười năm trở về đây không thể không phủ nhận là Nga đã liên tiếp đạt được nhiều thành tựu to lớn. 

Nga đã dự đoán ngay từ đầu được sự thất bại của Mùa xuân Arập tại Syria. Vì trước hết, nền dân chủ phương Tây và Hồi giáo không thể dung nhập được với nhau bởi vì mọi quy chuẩn của phương Tây đều đi ngược với luật Hồi giáo Sharia. Cho đến nay, kể cả ở những nơi có ít người Hồi giáo, không có một mô hình dân chủ nào có thể phát triển được.

Nói cách khác chính quyền Syria không hề mềm yếu. Chính xác mà nói thì đây là điều mà phương Tây vẫn nghĩ một nhà nước chuyên thi hành những chính sách khắt khe để nắm quyền kiểm soát đất nước nên không thể dễ dàng sụp đổ.

Những cổ động “tinh thần dân chủ” đã được lan truyền trên khắp các mạng xã hội như trên Facebook, Twitter nhưng giới cầm quyền Damas vẫn thờ ơ, cho đến khi họ nhận thức được mối hiểm họa này thì cư dân mạng cho rằng đường lối lãnh đạo của Tổng thống Syria Bachar al-Assad hoàn toàn sai lầm, từ đó làm tăng thêm nghi ngờ về những nhà lãnh đạo khác trong vùng Vịnh Ba Tư.

Nhiều người bị lừa vì những đăng tải trên mạng xã hội, một trong số những người đó thì có cả nhưng chính trị gia Pháp như cựu Bộ trưởng Ngoại giao Alain Juppes, lời nhận định thất bại của Tổng thống Syria “gần như không thể tránh khỏi”; và ông Laurent Fabius Ngoại trưởng đương nhiệm cũng đã cho rằng kỳ hạn của Bachar đang gần kề. Như vậy, sự thay đổi chính quyền là cần thiết...

Nhiều nhà cầm quyền của Pháp đã hưởng ứng và cho biết thêm rằng đội ngũ máy bay chiến đấu Rafale của họ đã sẵn sàng để tấn công vào Syria. Pháp đang ảo tưởng là muốn thể hiện tiếng nói và tầm ảnh hưởng của mình, ngay sau đó cũng muốn chiếm một số lãnh địa tại nơi này. Quan chức cấp cao của Pháp còn bày tỏ ý kiến cho rằng: "Sẽ phải có một thỏa thuận, chính quyền Bachar tồi tệ nên không được lòng dân". Họ muốn nhanh chân hơn Anh và Mỹ nhưng sau đó thì lại  thấy mình hoàn toàn cô độc trên chiến tuyến và phải rút lui một cách thảm hại.

Ngay chính "anh cả" là Mỹ cũng gặp hết thất bại này đến thất bại khác trong vấn đề của Syria thế nên không phải duy nhất mình pháp là người thất bại. Cựu Tổng thống Barack Obama đã thừa nhận điều này. Điều tồi tệ nhất là chính Mỹ đã cung cấp vũ khí cho các chiến binh Al-Qaeda và để cho Nhà nước Hồi giáo có cơ hội lên cầm đầu đòi thay đổi chính quyền Syria,  do đó sẽ không được lịch sử ghi nhận chỉ vì sự bất lực của Mỹ.
 

Nga lại xử lý được vấn đề một cách dễ dàng


Giới truyền thông phương Tây chỉ trích hành động của điện Kremlin. Họ cho rằng, Bachar al-Assad là một người độc tài và phải chịu trách nhiệm về cái chết của hàng chục nghìn người. Nhưng lựa chọn của chính quyền Moskva là ủng hộ Tổng thống Assad, cũng có thể quy về “hành vi đồng lõa” với một loạt các hỗ trợ (?)

Nhưng như vậy, Nga chỉ dừng lại ở mức độ hỗ trợ và tranh thủ tính toán âm mưu với phương Tây. Giải thích cho hành động của mình, chính quyền Nga cho rằng mặc dù ông Assad thi hành những chính sách rất khắt khe, với tư cách của một nhà lãnh đạo thực thụ  thì ông buộc phải chấp nhận điều đó để có thể bảo vệ lợi ích sống còn của đất nước mình.
 
5SYnioR


Với tư cách là một đồng minh Nga hỗ trợ chính quyền Assad và tất nhiên cũng để ngăn chặn nguy cơ nổi loạn uy hiếp đến nền an ninh quốc gia của chính họ, chỉ có 800km khoảng cách từ tỉnh Aleppo (Syria) đến Cộng hòa Chechnya (căn cứ cũ của Hồi giáo cực đoan Al Qaeda tại Liên bang Nga). Nếu Nga không giúp chính quyền Assad trong hoàn cảnh đó thì lực lượng hàng nghìn chiến binh Hồi giáo khi giành được chiến thắng ở Syria sẽ tiến quân đến gần lãnh thổ Liên bang Nga.


Có được sự giúp đỡ của Nga, lực lượng Bashar đã xoay chuyển được tình thế và đưa được cuộc chiến này vào thế cân bằng. Đó cũng chính là dịp mà các nhà chức trách Nga chứng minh được công dụng của các khoản đầu tư lớn để hiện đại hóa thiết bị quân sự. Loạt đạn tên lửa hành trình Kalibr có thể xuyên biển Caspian đến Địa Trung Hải, đã mang lại một sức mạnh to lớn cho quân đội phòng không Nga và đã làm cho nhiều chuyên gia quân sự - quốc phòng phải bất ngờ.

Ngay lúc đó, máy bay ném bom Sukhoi-34 và hệ thống phòng thủ tên lửa S-400 cũng được nổi tiếng trên thị trường vũ khí, Nga đạt được 3 mục đích đó là thành công quân sự, thương mại và ngoại giao.

Nga đã củng cố được địa vị của mình trước các nước gặp khủng hoảng, tăng cường hợp tác quân sự - công nghiệp với nhiều nước trong số họ (Syria, Ai Cập, Iraq, Algeria...) và đạt được sự tin tưởng của nhiều đối tác.

Hơn nữa, phương Tây luôn luôn chậm hơn Nga trong tư duy các vấn đề của cuộc khủng hoảng. Nga cũng là người đầu tiên khẳng định sự ra đi của Tổng thống Bachar al-Assad không phải là giải pháp của cuộc khủng hoảng. Cho đến mùa thu 2015, khi tình thế đã xoay chuyển thì các nước phương Tây cũng mới nhận ra vấn đề này.


Cường quốc phương Tây cho rằng tình hình của Syria chỉ là vụ phản đối "ôn hòa" và "dân chủ" nhưng Nga lại nói rằng đây là một cuộc nổi dậy. Nga cũng là nước đã xoa dịu cuộc khủng hoảng vũ khí hóa học của Syria bằng đề xuất tháo dỡ các kho vũ khí của nước này, trong sự ngỡ ngàng của Tổng thống Mỹ lúc đó Obama và Tổng thống Pháp Francois Hollande.

Nga đã không trực tiếp can thiệp vào trận chiến này nhưng đã luôn bám sát diễn biến tình hình để kịp thời bảo vệ lợi ích của chính mình và nhờ khai thác sai lầm của đối thủ để ghi điểm. Những chiến thắng ngày hôm nay là nhờ có chính sách này của Nga.

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập3
  • Hôm nay94
  • Tháng hiện tại1,826
  • Tổng lượt truy cập6,109
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây